Ca Đoàn Augustino

Thursday, September 15, 2011

Caritas Phan Thiết tặng 1000 phần quà Trung Thu cho các em thiếu nhi

Hồng Hương

PHAN THIẾT - Một tay ôm chặt gói bánh, một tay ẵm búp bê xơ vừa trao, hai chị em bé H’Lan tít mắt cười khanh khách, dù không hiểu hết tiếng Việt, nhưng bé vẫn lắc lư người theo cử điệu của bài hát quý thầy chủng sinh hướng dẫn. H’Lan là một trong số 1000 em nhận được niềm vui với phần quà Trung Thu của Caritas Phan Thiết trao tặng năm nay.

Xem hình ảnh

Với sự hỗ trợ của Quý Ân Nhân, Caritas Phan Thiết đã lần lượt tổ chức vui trung thu cho các em thiếu nhi của 4 cơ sở nuôi dạy trẻ khuyết tật và trẻ em nghèo-dân tộc ở Vĩnh Hảo, Giáo xứ Giuse và Đagury (thuộc khu vực Đa Mi). Mỗi nơi đến, chúng tôi đều có cảm nhận đặc biệt về niềm vui của các em khi được cộng đồng quan tâm chia sẻ.

ĐTC: Thiên Chúa xót thương cứu thoát người vô tội bị bách hại

Linh Tiến Khải9/14/2011
 
Xem ra Thiên Chúa nín lặng và không hiện diện trước cảnh người vô tội bị bách hại. Nhưng Thiên Chúa hiện diện, gần gũi, lắng nghe và và can thiệp giải thoát họ. Đó là chiến thắng của đức tin có thể biến cái chết thành ơn sự sống và vực thẳm khổ đau thành suối nguồn hy vọng.

Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã khẳng định như trên trước 8.000 tín hữu và du khàch hành hương năm châu tham dự buổi gặp gỡ chung hàng tuần với Đức Thánh Cha trong đại thính đường Phaolo VI sáng thứ tư 14-9-2011. Bên cạnh các đoàn hành hương Tây Âu và Bắc Mỹ cũng có các đoàn hành hương đến từ Á châu, Phi châu và nhất là châu Mỹ Latinh như Mêhicô, Venezuela, Colombia, Chile và Argentina.

Thập Giá

Trầm Thiên Thu 9/14/2011
 
Thập giá – đau khổ và nhục nhã

Thập giá là dụng cụ nhục hình dành cho các tội nhân thời đó. Thập giá là biểu tượng của sự thử thách, của nỗi khổ đau. Trong cuộc sống, dù muốn dù không, chúng ta vẫn gặp và chịu đựng nhiều thứ trái ý. Thật vậy, bị áp bức hoặc không làm gì được người kia thì đành phải chịu thua. Đó là “bị” vác thập giá, bị nhục nhã. Người Việt có câu: “Một sự nhịn, chín sự lành”. Nhưng người ta thường “nói đùa” là “một sự nhịn, chín sự… nhục”.

Tuy nhiên, Thập giá cũng chính là dụng cụ nhục hình mà Chúa Kitô đã chịu đóng đinh vào, và Ngài đã chết trên đó để cứu chuộc nhân lọai. Ngài đã bị nhục nhã ê chề, vì hình phạt đóng đinh vào Thập giá chỉ dành cho những tên tội phạm “khét tiếng”. Không chỉ là bị đóng đinh vào Thập giá mà Ngài còn bị lột trần. Vô cùng nhục nhã. Thậm chí các môn đệ chí thiết cũng tìm cách rời xa Ngài vì sợ bị liên lụy. Chúa Giêsu đã bị liệt ngang hàng với cỡ tội phạm nguy hiểm như Baraba. Có lẽ không còn sự nhục nhã nào hơn nữa!

Nhân ngày lễ giỗ thứ chín để tưởng nhớ đến Tôi Tớ Chúa, Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận

Kính gửi cha Phêrô Đỗ Quang Châu,
Giám đốc Quỹ Đức hồng y Nguyễn Văn Thuận.

Cách thành viên và bằng hữu rất mến
Ân sủng và Bình an từ Thiên Chúa!


Tôi vui mừng kính chào cha và gửi đến cha sứ điệp này nhân dịp ngày lễ giỗ thứ chín để tưởng nhớ đến Tôi Tớ Chúa, Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận.

Đây chính là dịp thích hợp để chúng ta hồi tưởng lại gia sản quý báu mà Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận đã để lại cho chúng ta. Với lý do đó, tôi muốn mời các bạn suy gẫm lại tinh thần của ngài về tình huynh đệ, cuộc sống và các giáo huấn của ngài.

15-9 Lễ Mẹ Đau Thương


Lễ Mẹ Đau Thương

ÐỒNG CỨU CHUỘC HAY ÐỒNG CÔNG CỨU CHUỘC

Trước hết, thế nào là Ðồng Cứu Chuộc theo định nghĩa của giáo hội? Ðức Trinh Nữ Maria hợp tác (co-operates) với Chúa Giêsu để cứu chuộc nhân loại. Ðiều này kết hợp bởi các yếu tố: Ðức Mẹ đã trở nên Mẹ của Ðấng Cứu Thế, và nhất là qua tình thương và việc cùng chịu đau khổ với Chúa Giêsu trên đồi Canvê (Calvary.)

Ðó là lời giải thích của các nhà thần học đương thời, nhưng từ thời các Thánh Phụ (những thế hệ lãnh đạo sau các thánh Tông Ðồ), các ngài đã thấy không cần phải tách rời Sự Cứu Chuộc khỏi Cuộc Nhập Thể,vì trong nhập thể đã bao gồm cả sự cứu chuộc rồi. Mãi đến những thế hệ thánh phụ và thần học gia sau này (khoảng thời thánh Irenaeus, thế kỷ thứ II) vấn đề mới lại được đặt ra, cộng thêm những tương quan với Ðức Maria, và còn tiếp tục cho đến nay.

Thánh Ireneaeus trình bày tư tưởng Ðức Maria là nguyên nhân của sự cứu chuộc cho chính Mẹ và cho cả nhân loại. Thánh Ambrose đã nhìn thấy tương quan giữa Nhập Thể và Cứu Chuộc. Chính ngài và có lẽ cả thánh Jerome nữa đã không muốn nghiên cứu sâu hơn về việc Hồn Xác Lên Trời. Thánh Augustinô đã không tiếp tục lý thuyết Vô Nhiễm Nguyên Tội.

Nhưng sự can thiệp của Ðức Mẹ đối với giáo hội trần thế ngày càng sáng tỏ và được công nhận. Ðiều này đã đưa đến việc phải nghiên cứu sự tham gia của Mẹ vào công cuộc cứu rỗi của Chúa Giêsu, đặc biệt trong khung cảnh của đồi Canvê. Một môn đệ của thánh Bernard, Arnold thành Bonneval, đã nghiên cứu về hiệu qủa của sự cứu rỗi và sự tham dự của Ðức Mẹ.

Tư tưởng về một sự hợp tác (partnership, consortium) giữa chúa Giêsu và Ðức Mẹ đã được nói đến từ thế kỷ XIII. Ông Richard thành St. Laurent và có lẽ cả thánh Bonaventure đã dùng chữ Coadjutrix để gọi Ðức Mẹ là Ðấng Trợ Giúp (Helper).

Từ thế kỷ XVII và đặc biệt là từ sau Ðệ Nhị Thế Chiến đến Công Ðồng Vatican II, người ta đã thường nhắc đến chữ Ðồng Cứu Chuộc (Coredemptrix). Ðây cũng là chủ đề của đại hội Thánh Mẫu ở Pháp năm 1947, và đại hội Thánh Mẫu Quốc Tế ở Roma năm 1950. Nhưng ÐGH Piô XII đã không chấp thuận chữ Coredemptrix, thay vào đó, ngài đã dùng chữ Phụ Tá của Ðấng Cứu Thế (Associate of the Redeemer).

Ở Công Ðồng Vatican II, các Nghị Phụ đã nhắc đến chữ hợp tác (consortium), 36 Nghị Phụ đã xin Công Ðồng công bố Ðức Mẹ Ðồng Cứu Chuộc thành tín điều, nhưng Công Ðồng đã chỉ dùng chữ “Nữ tì của Chúa” (the Handmaid of the Lord) để nói đến Ðức Mẹ. Ðồng thời các danh xưng khác đã được Công Ðồng chấp thuận như Ðấng Bào Chữa (hay Trạng Sư, Bầu Cử, Cầu Bầu - Advocate); Ðấng Trợ Giúp (Helper, Adjutrix); Ðấng Hộ Trì (Auxiliatrix); và Ðấng Trung Gian (Mediatrix). Những danh xưng trên đã được Công Ðồng xác định cách rõ ràng trong Hiến Chế Tín Lý về Giáo Hội “Ánh Sáng Muôn Dân” (Lumen Gentium), khoản 62.

Những giáo huấn của các ÐGH thời cận đại đã quan tâm về “phong trào” này:

“Ðức Chúa Cha ban truyền rằng Chúa Giêsu là nhân vật chính trong sự cứu rỗi, với Ðức Maria như người Phụ Tá.” (Tông Huấn Ad caeli reginam, 11/10/1954, của ÐGH Piô XII). Cùng với Chúa Giêsu, Ðức Mẹ đạp dập đầu con rắn (sách Sáng Thế 3:15) tại cuộc Nhập Thể, Ngôi Lời nhận Xác Thể qua Ðức Maria, và nhất là ở Cuộc Thương Khó (Passion), khi Chúa Giêsu chịu chết cho loài người, Ðức Maria đã cùng chịu đau khổ với Ngài bởi một sự “hợp nhất của lòng muốn và sự đau khổ.” (Tông Huấn Ad diem illum, 3/2/1904, của thánh Giáo Hoàng Piô X). Chỉ một mình Ðức Kitô, Chúa và Người, là Ðấng Cứu Thế trong một ý nghĩa đầy đủ, hoàn hảo và tuyệt đối của danh từ. Nhưng Ðức Chúa Cha đã chuẩn bị Ðức Maria cho ơn sủng và chức năng Ðồng Cứu Chuộc qua sự Vô Nhiễm Nguyên Tội và thiên chức Mẹ Thánh của Mẹ.

Sự Ðồng Cứu Chuộc độc đáo của Ðức Mẹ thấp hơn sự Cứu Chuộc của Chúa Kitô trong phẩm cách và quan phòng, chỉ phù hợp với Mẹ mà thôi. Sự Ðồng Cứu Chuộc của Ðức Mẹ tùy thuộc vào sự Cứu Chuộc của Chúa Kitô nhưng cả hai hội nhập tức khắc qua năng quyền làm mẹ của Mẹ. “Có thể nói một cách chính đáng rằng Ðức Mẹ đã cùng cứu chuộc (redeemed together) nhân loại với Chúa Kitô.” (Tông Thư Inter sodalicia của ÐGH Benedict XV, năm 1918).

Công Ðồng Vatican II đã xác định không nên lập thành tín điều “những vấn nạn chưa được làm sáng tỏ hoàn toàn qua việc nghiên cứu của các nhà thần học.” (Lumen Gentium, 54). Trên thực tế, chính các nhà Thánh Mẫu học đã không đồng ý với nhau ở nhiều điểm như: (1) Công lênh cứu rỗi (soteriological merit) của Ðức Mẹ không chỉ căn cứ trên sự “phù hợp” (fittingness), nhưng căn cứ vào công lý đơn giản (de condigno ex mera condignitate.) Khác với công trạng của Chúa Kitô, chỉ một mình đã xứng đáng trong một công lý chắc chắn (de condigno ex rigore justitiae). (2) Bản chất sự chia sẻ khổ giá với Chúa Kitô của Ðức Mẹ chỉ trong một nghĩa rộng. (3) Tương quan trong hành động cứu rỗi của Chúa và Ðức Mẹ.

Nhóm của ông Woodward đã chưa chính xác khi viết rằng: “Ðức Maria tham dự (participates) vào sự cứu chuộc do con Mẹ hoàn tất.” (Trg. 49). Từ chính xác nhất có lẽ phải mang ý nghĩa cao hơn là ÐẤNG HỢP TÁC (Cooperator), và thấp hơn việc xếp Ðức Mẹ ngang hàng với Chúa Kitô (như Chúa Kitô đã đồng bản tính và cùng năng quyền với Ðức Chúa Cha, nhưng Ngài vẫn là Ngôi Con.) Hiện tại, nhiều thần học gia Công giáo cũng như ngoài Công giáo cho rằng chữ Coredemptrix đã nâng Ðức Mẹ lên ngang hàng với Chúa Kitô.

ÐẤNG TRUNG GIAN

Danh hiệu Ðấng Trung Gian (ÐTG, Mediatrix) đã được giáo hội Ðông Phương dùng để kính Ðức Mẹ từ khoảng thế kỷ thứ VII. Mãi đến thế kỷ thứ XII, thánh Bernard của giáo hội La Tinh (Tây Phương) mới làm cho chữ này thành thông dụng. Danh hiệu ÐTG đã không phải là một chức vị với quyền hành đặc biệt dành cho Ðức Maria. Cũng như chữ Ðồng Cứu Chuộc, danh hiệu này có thể mang nhiều ý nghĩa tùy mỗi tham chiếu khác nhau. Có ba “thời điểm” (moments) trong cuộc đời của Ðức Mẹ, đã cho thấy tác động trung gian của Mẹ: Cuộc Nhập Thể (Incarnation), Sự Ðóng Ðinh (Crucifixion), và thời Hiện Tại (the Present) với vinh quang Nước Trời mà Ðức Mẹ đang được hưởng, trong khi giáo hội trần thế còn phải chờ đợi.

Tại cuộc Nhập Thể của chúa Kitô, Ðức Mẹ là Ðấng Trung Gian vì Con Thiên Chúa đã trở nên con người qua Mẹ. Ðức Kitô là Ðấng Trung Gian giữa Ðức Chúa Cha với loài người, còn Ðức Mẹ là vị Trung Gian giữa Chúa Kitô và loài người (thánh Bonaventure). Thánh Tôma Aquinô (Thomas Aquinas) cũng đồng ý rằng Ðức Mẹ đã nhân danh cả nhân loại để lên tiếng “xin vâng” ở cuộc Truyền Tin. Kế đến, Ðức Mẹ là ÐTG đã thể hiện trong sự kết hợp, nhưng vẫn độc lập với sự thương khó của Chúa Kitô trong hiến tế trên đồi Canvê. Cuối cùng, Ðức Mẹ là ÐTG ngay ở thời điểm hiện tại.

Sự trung gian (STG) của Ðức Mẹ rất khác với STG của Chúa Kitô. STG của Chúa Kitô là căn nguyên, tự toàn, tuyệt đối cần thiết để được cứu rỗi. STG của Ðức Mẹ cũng khác với STG của các thụ tạo như các thiên thần, các thánh, các linh mục. STG của những vị này chỉ thể hiện trong những trường hợp đặc biệt cho những ơn đặc biệt. STG của Ðức Mẹ là phổ quát (universal), chỉ tùy thuộc vào Chúa Kitô và chắc chắn được ơn.

Niềm tin rằng mọi ơn sủng Chúa ban đều qua Ðức Mẹ đã được nhiều người chấp nhận mặc dù chưa có sự thỏa thuận chung về việc phương cách hành động của Ðức Mẹ trong việc này. Thánh Mẫu học xác định rằng sự can thiệp trung gian của Ðức Mẹ ảnh hưởng trên tất cả nhân loại, có tính cách phổ quát, và với tất cả các loại ân sủng: ơn thánh hóa, thêm nhân đức, các ơn của Chúa Thánh Thần, các ơn hiện sủng; vì Mẹ đã cùng cứu chuộc với Chúa Kitô. Nhưng Ðức Mẹ không tạo nên (produce) ơn thánh hóa cho nhân loại qua các Bí Tích. Tuy nhiên, con người không bắt buộc phải cầu nguyện cùng Chúa qua Ðức Mẹ. Ơn Chúa ban luôn luôn qua Ðức Mẹ dù con người có xin qua Mẹ, hoặc Mẹ có lên tiếng bầu cử hay không.

Về điểm này, trong hai thế kỷ qua, các ÐGH đã dạy rằng: Ðức Mẹ là “một giòng suối thiêng, qua đó, mọi ơn sủng và đặc ân tuôn chảy đến tận tâm hồn của những kẻ tội lỗi nhất.” (Gloriosae Dominae ÐGH Benedict XIV, 1748). “Chúa ban mọi ơn qua Ðức Maria.” (Octobri mense, ÐGH Lêô XIII, 1891). “Trong Thánh Ý Chúa, người ta nhận mọi ơn qua Ðức Mẹ.” (Các ÐGH: Thánh Piô X, Benedict XV và Piô XII). Danh xưng Ðấng Trung Gian (Mediatrix) đã được các nghị phụ trong Công Ðồng Vatican II chấp thuận (LM, 62).

ÐẤNG BÀO CHỮA

Từ thời Trung Cổ, danh xưng Ðấng Bào Chữa (Advocate, Advocata) đã được dùng để nói lên sự cầu bầu đặc biệt của Ðức Mẹ. Thánh Ireaneus đã xử dụng từ này từ thế kỷ thứ II. Thánh Gioan thành Damascus đã dùng một chữ Hi Lạp tương đương: Paracletos. Ðến thế kỷ thứ XII, danh xưng này đã được dùng trong kinh Salve Regina, và thánh Bernard đã thường xuyên xử dụng từ này. ÐGH Lêô X đã nhắc đến chữ này trong tông thư Pastoris Aeteni, năm 1520 của ngài. Từ đó, hầu hết các ÐGH kế tiếp đã dùng danh xưng này với Ðức Mẹ. Cuối cùng, trong Hiến Chế Lumen Gentium, 62, các nghị phụ đã chúc tụng đức Mẹ qua danh xưng này cùng với những danh xưng khác như đã nói ở trên.

Nhóm của ông Wooward còn thiếu chính xác ở vài điểm nữa như họ nói rằng thánh Toma Aquinô đã mạnh mẽ chống lại niềm tin Ðức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, (Trg. 52). Thực ra, thánh nhân đã viết rằng “Ðức Nữ Ðồng Trinh đã thụ thai với tội nguyên tổ, nhưng tội ấy đã được tẩy rửa trước khi Ðức Mẹ sinh ra.” (ST 3a, 27.2 ad 2.) Chúng ta cần nhớ rằng thánh nhân đã có quan niệm này từ thế kỷ XIII, hơn 600 năm sau “Ðức Mẹ Vô Nhiềm Nguyên Tội” mới trở thành tín điều. Sự chưa hoàn hảo trong nghiên cứu của ngài đã tương tự như sự thiếu hoàn hảo trong nghiên cứu của các thánh Ambrose, Jerome và Augustine từ thuở giáo hội sơ khai, về tín điều Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội và tín điều Ðức Mẹ Hồn Xác Lên Trời.

Cũng như cá nhân con người, giáo hội đã được sinh ra và từ từ trưởng thành theo thời gian, Giáo hội càng lớn mạnh thì Chúa càng mạc khải thêm những mầu nhiệm của Ngài. Những mạc khải này có thể đến từ niềm tin của các tín hữu, nhưng phần nhiều đã qua việc nghiên cứu lâu dài từ thế hệ này qua thế hệ khác của các nhà thần học, để rồi cuối cùng được chấp nhận bởi Ðức Giáo Hoàng cùng các Ðức Giám Mục và được công bố như những giáo huấn chính thức của giáo hội (Ordinary Magisterium). Những nghiên cứu của các thánh hay các nhà thần học trải dài trong suốt lịch sử của giáo hội đôi khi xem ra chưa hoàn hảo ở điểm này hay điểm khác, nhưng thực ra đó là những khởi đầu cần thiết để giúp những người nghiên cứu về sau có một cái nhìn chính xác hơn qua sự mạc khải tỏ tường hơn trong ơn Chúa.

Nhóm của ông Woodward còn nói rằng khẩu hiệu giáo hoàng của ÐTC Gioan Phaolô II: “Totus tuus” chỉ ám chỉ riêng Ðức Mẹ. Đây là một thiếu sót quan trọng, vì khẩu hiệu trên phải hiểu là “Tất cả thuộc về Chúa, về Ðức Mẹ, về toàn thể giáo hội, về tất cả.”

Trở lại việc công bố một tín điều mới về Ðức Mẹ bao gồm ba điểm chính: Ðồng Cứu Chuộc, Ðấng Trung Gian và chuyển mọi ơn thiêng, và Ðấng Bào Chữa cho Dân Chúa. Ðã không có khó khăn nhiều ở điểm thứ ba. Ðiểm thứ hai vẫn còn phải thảo luận thêm ở vài nơi trong phần: “Mọi ơn Chúa đều qua Ðức Mẹ.” Ðiểm đầu tiên đã trở thành khó khăn nhất, không phải vì việc Ðức Mẹ có đồng cứu chuộc nhân loại với Chúa Kitô hay không, nhưng ở chỗ Ðức Mẹ có ngang hàng với Chúa trong việc cùng cứu chuộc nhân loại chăng? Và điều đó đã xoay quanh chữ COREDEMTRIX! Có vị đã trả lời cách đại cương rằng “như vậy thì dùng chữ khác”, như ÐHY O’Connor, nhưng khó là ở chỗ nhiều người vẫn còn muốn giữ chữ Coredemptrix.

Người viết bài này cũng xin có ý kiến xây dựng về việc phiên dịch chữ Coredemptrix qua tiếng Việt, không đặc biệt nhằm vào cá nhân hay tập thể nào, nhưng chỉ mong nói lên sự chính xác của việc phiên dịch danh xưng quan trọng này. Xin được trình bày vấn đề trong sự tôn trọng và tương kính ở mức độ cao nhất.

Chữ Coredemptrix hay rõ hơn: Co-Redemptrix đã được nhiều người dịch qua tiếng Việt thành “Ðồng Công Cứu Chuộc.” “Co” là một “tiếp đầu ngữ” (prefix) chỉ đơn giản có nghĩa là “cùng” hay “đồng.” Thí dụ: “co-author” dịch là “đồng tác giả”, chứ không ai dịch là “đồng công tác giả” bao giờ! Ðôi khi chữ này cũng chỉ một công việc kém hơn, thí dụ: “co-pilot”, thời trước 1975 được dịch là “phi công phụ.”

Thêm chữ “công” vào danh xưng Ðồng Cứu Chuộc để làm sáng nghĩa hơn? Không hẳn như vậy vì chữ này đã làm lệch hẳn ý nghĩa trung thực của chữ Co-redemptrix. Xin đan cử một thí dụ nữa: Hai người bạn nói chuyện với người thứ ba, họ nói rằng: “Chúng tôi đồng (hay cùng) xây ngôi nhà này.” Người nghe sẽ hiểu ngay là cả hai người đã góp công vào việc hoàn thành ngôi nhà đó, nhưng không nhất thiết là họ phải góp công ngang hàng với nhau, hoặc ai hơn ai. Nhưng nếu họ nói cách xác quyết hơn: “Chúng tôi đồng công xây ngôi nhà này.” Người nghe có thể sẽ phải hiểu là họ muốn nhấn mạnh rằng họ cùng góp công, góp của ngang nhau và không ai hơn ai!

Nếu nói rằng cần phải thêm chữ “công” vào những những chữ “đồng cứu chuộc” vì ngôn ngữ, trong sự chuyển tiếp từ chữ nôm sang quốc ngữ mới (theo mẫu tự La Tinh), ở nước ta thời Ðệ Nhị Thế Chiến đã chưa được phát triển như hiện tại. Như vậy, có phải ở thời điểm hôm nay, khi con người đã đi vào Thiên Kỷ mới, danh xưng này cần được sửa đổi cho chính xác hơn, thành “Đức Mẹ Đồng Cứu Chuộc”, để khỏi gây hiểu lầm giữa các giáo hữu Công Giáo cũng như khỏi bị chất vấn bởi những anh em Tin Lành, nói riêng và tất cả những Kitô hữu khác ngoài Công Giáo, nói chung?

Cuối cùng thì Chân Phúc Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã không công bố tín điều mới (1). Điều này có nghĩa giáo hội còn phải nghiên cứu, học hỏi về Thánh Mẫu học nhiều hơn và sẵn sàng đón nhận những mạc khải, linh ứng mới cho đức tin. Người ta không thể chỉ dùng thần học hay ngữ học để minh định mầu nhiệm Nước Trời. Cần phải để Ơn Chúa tác động trong giáo hội cũng như trong cá nhân con người. Ơn Chúa sẽ tác động trong giáo hội qua sự xác định của vị cha chung (ÐGH) và những người hợp tác với ngài (các ÐHY, ÐGM, nhà thần học). Ơn Chúa sẽ tác động trong con người để đáp lại những giáo huấn đó, nhưng con người vẫn có tự do để đáp lại, hay không đáp lại lời mời gọi của Chúa. Khó khăn đã khởi đi từ đó và sẽ còn tiếp diễn mãi trong lịch sử giáo hội thế trần. Tuy nhiên, những “va chạm” đôi khi đã trở nên cần thiết để nẩy sinh những tư tưởng biểu lộ niềm tin chân chính của giáo hội trong Thánh Ý Chúa.

LM Phaolô Nguyễn Văn Tùng

(1): Hiện giáo hội Công Giáo đã có 4 tín điều về Đức Mẹ: Mẹ Thiên Chúa (công bố năm 431); Trọn đời đồng trinh (649); Vô nhiễm nguyên tội (1854); và Hồn xác lên trời (1950).

Wednesday, September 14, 2011

Tuesday, September 13, 2011

Đón Trung Thu bên Thánh Thể Chúa và Mẹ Tàpao

Đêm 12.9.2011, đúng ngày Tết Trung Thu, hòa với niềm vui của thiếu nhi trên khắp đất nước, đông đảo khách hành hương từ khắp nơi đã quy tụ về Trung Tâm Hành Hương Thánh Mẫu Tàpao hiệp ý với Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống, Giám Mục Phan Thiết, cung chiêm Thánh Thể Chúa và dâng lời kinh Mân Côi cầu nguyện cho các em thơ, cùng với nhiều ý nguyện khác.

Xem hình ảnh

Suốt cả tuần trước ngày hành hương, trời Tàpao mưa tầm tã. Quý Cha và những người phụ trách xây dựng Trung tâm phải tìm nhiều phương cách để bảo vệ công trình không bị hư hại, nhất là vấn đề thoát nước. Cơn mưa lớn ngày 8.9.2011 đã làm một số cành cây gãy, nhưng các công trình vẫn an toàn. Sáng ngày 12.9 vẫn còn mưa, nhưng đến chiều thì mưa nhẹ dần và trước giờ rước kiệu Đức Mẹ thì dứt hẳn. Trung tâm Tàpao trở nên lung linh hơn trong ánh trăng Trung Thu vằng vặc.

Lễ Đức Mẹ Sầu Bi

Lễ Đức Mẹ Sầu Bi được kính nhớ liền ngay sau lễ Suy Tôn Thánh Giá. Giáo Hội muốn nhắc nhở con cái mình khi suy tôn Thánh Giá Chúa Giêsu, không được quên một hình ảnh sống động đứng dưới chân Thánh Giá là Mẹ Maria. Dĩ nhiên dưới chân Thánh Giá còn có những môn đệ khác, nhưng Mẹ là người hiệp thông sâu xa nhất với cuộc thương khó của Chúa Giêsu, con mình. Nhưng tại sao lại gọi ngày lễ hôm nay là lễ Đức Mẹ Sầu Bi. Hiểu thế nào là sự “sầu bi” nơi Đức Mẹ ?
Đức Mẹ “sầu” mà không “thảm”
Sầu mà thảm là cái sầu của ngưới thất bại chua cay, cái sầu của người tuyệt vọng, thê lương; cái sầu của người bị bồ đá, bị vỡ nợ chẳng hạn. Đây là những cái sầu thường dẫn đến tự vẫn.

Friday, September 9, 2011

Đức Mẹ hiện ra ở Fatima

Tập 1


Xuất hiện linh ảnh chúa Giêsu ẩn mình sau đám mây

Một bóng người kỳ lạ, đứng trong tư thế dang tay giống như hình ảnh của Chúa Giesu, xuất hiện phía sau đám mây trên ngọn núi núi lửa Cirque, nằm trên đảo Réunion ở Ấn Độ Dương.
Hình ảnh xuất hiện vào ngày 10/07/2011 và được nhiếp ảnh gia nghiệp dư Luc Perrot chụp được trong chuyến đi khám phá của mình.
Hình ảnh ghi lại cho thấy đây là một bức tranh hoàn hảo với hình người và ánh hào quang chói lọi.
Bóng người đứng sau đám mây có ánh hào quang rất sáng
Trong lúc lia ống kính trên ngọn núi lửa, Luc Perrot bất ngờ nhìn thấy hình ảnh trên lọt vào màn hình, ông nhìn lên và đột nhiên bị “chấn động” như một luồng điện giật.
“Khi tôi nhìn lên trời, tôi thấy một bóng người bay trên những đám mây và được bao quanh bởi ánh hào quang như cầu vòng”.
“Tôi đã quá đổi ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh tượng này. Khi xem lại đoạn phim, tôi mường tượng rằng đó chính là linh ảnh của Chúa”.
“Tôi đã nghe nhiều về những hiện tượng này trong sách vở nhưng chưa bao giờ được chứng kiến nó”.
Đây có thể được xem là một hiện tượng tư nhiên nhưng tác tạo ra một hình ảnh hoàn hảo như thế này là rất hiếm gặp
Miện núi lửa Cirque, nơi linh ảnh xuất hiện, nằm ở vùng hẻo lánh nên ít có cư dân địa phương nào tiếp cận được nó. Cho đến này vùng này hãy còn là nơi hoang sơ và bí ẩn nhất của đảo Réunion.
Theo Dailymail
Nguồn: dobatnhi.wordpress.com

Thursday, September 8, 2011

MỪNG SINH NHẬT ĐỨC TRINH NỮ MARIA 8-9

Antôn Lương Văn Liêm
“Này đây một trinh nữ sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa-ở-cùng-chúng-ta” (Mt 1,23).
Nhờ ơn Chúa Thánh Thần soi sáng, dẫn dắt và tác động, Giáo hội Đông phương đã mừng lễ sinh nhật Đức Mẹ từ những năm 560, đến năm 715, Giáo hội Tây phương do Đức Thánh Giáo hoàng Sergiô I thiết lập lễ sinh nhật Đức Mẹ. Thế kỷ XI, Thánh Giám mục Fulbertô có công truyền bá lễ này khi làm giám mục thành Chartres, ngài đã mừng lễ này trọng thể, sau đó lễ sinh nhật Đức Mẹ được truyền bá khắp nơi. Đức Innocentê IV khởi xướng làm tuần 8 ngày trước lễ. Đức Grêgôriô XI đặt lễ vọng và ngày chay trước lễ. Đức Thánh Piô X bỏ lễ vọng và tuần tám. Lễ Sinh nhật Đức Mẹ ngày 8-9, đúng 9 tháng sau lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội ngày 8-12.

Kính Mừng Sinh Nhật Mẹ Maria

Vườn Dầu tụ hợp thứ năm
Trước xin phạt tạ Thánh Tâm Cha hiền
Sau là mừng lễ Mẹ con
Tám tây tháng chín là ngày Mẹ sinh
Cảm ơn Mẹ đã “Xin Vâng”
Giê-su cứu thế, Thiên Đàng mở ra
Đoàn con dâng Mẹ gì đây?
Mân Côi tràng hạt kết thành triều thiên
Một lòng thống hối ăn năn
Làm lành lánh dữ thỏa lòng Mẹ Cha.

Wednesday, September 7, 2011

Vượt qua số phận: Cô gái chơi piano với một bàn tay không có ngón tay

Mời các bạn xem video chơi nhạc của cô gái người Trung Quốc dưới đây. Thật cảm động! Cô chơi nhạc với một bàn tay không có các ngón tay. Cô chơi rất có hồn. Cô chưa bao giờ nhìn thấy đàn piano 3 năm trước đây. Tên cô là GuiGui Zheng.Girl play piano with no finger on one hand

Friday, September 2, 2011

Thông Điệp Mẹ Ngày 2/9/2011 Qua Thị Nhân Mirjana




Các con yêu dấu,

Với tất cả trái tim và linh hồn tràn đầy niềm tin yêu của Mẹ vào Cha Trên Trời, Mẹ đã trao ban Thánh Tử Mẹ tới các con và đang trao ban Ngài cho các con một lần nữa. Con Mẹ mang tới cho các con, cho loài người trên toàn thế giới, biết về một Thiên Chúa thật và tình yêu Ngài. Ngài đã dẫn các con trên con đường sự thật và làm cho các con thành anh chị em. Vì thế, các con của Mẹ, đừng đi lạc đường, đừng đóng cửa lòng mình trước sự thật, nguồn hy vọng, và tình yêu đó. Mọi sự chung quanh các con đang qua đi và mọi sự đang sụp đổ, chỉ có vinh quang Thiên Chúa tồn tại. Do đó, các con hãy từ bỏ mọi sự làm các con xa lìa Thiên Chúa. Hãy tôn thờ một mình Ngài, bởi vì Ngài là Thiên Chúa thật. Mẹ hiện diện với các con và sẽ luôn ở lại với các con. Một cách đặc biệt, Mẹ đang cầu nguyện cho các vị chủ chăn để rồi các ngài là người đại diện xứng đáng của Thánh Tử Mẹ và có thể dẫn dắt các con với tình yêu thương trên con đường sự thật. Cám ơn các con.




Message to Mirjana on September 2, 2011
“Dear Children!
With all my heart and soul full of faith and love in the Heavenly Father, I gave my Son to you and am giving Him to you anew. My Son has brought you, the people of the entire world, to know the only true God and His love. He has led you on the way of truth and made you brothers and sisters. Therefore, my children, do not wander, do not close your heart before that truth, hope and love. Everything around you is passing and everything is falling apart, only the glory of God remains. Therefore, renounce everything that distances you from the Lord. Adore Him alone, because He is the only true God. I am with you and I will remain with you. I am especially praying for the shepherds that they may be worthy representatives of my Son and may lead you with love on the way of truth. Thank you." 

Thursday, August 18, 2011

Đức Maria, người mẹ phổ quát

Lm. Trịnh Ngọc Danh
Lễ Mẹ Thiên Chúa (Luc 2:16-21)
 
Những gì Hội Thánh Công Giáo tin về Ðức Maria đều đặt nền tảng trên những gì Hội Thánh tin về Chúa Kitô, nhưng đồng thời giáo huấn về Mẹ Maria lại soi sáng thêm cho lòng tin vào Chúa Kitô.
Trong mục nói về Ðức Maria, Mẹ Thiên Chúa, sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo có đoạn viết: “ Trong các sách Tin Mừng, Ðức Maria được gọi là “ Mẹ Ðức Giêsu” ( Ga 2,1;19,25). Dưới sự thúc đẩy của Thánh Thần, Mẹ được xưng tụng là “ Mẹ của Chúa tôi” ( Lc. 1,43 ) ngay cả trước khi Con Mẹ sinh ra. Quả thế, Ðấng mà Mẹ cưu mang làm người bởi Thánh Thần, Ðấng thực sự là Con Mẹ theo xác phàm, chính là Con hằng hữu của Chúa Cha, Ngôi Hai trong Ba Ngôi chí thánh. Vì vậy, Hội Thánh tuyên xưng Ðức Maria thực sự là “ Mẹ Thiên Chúa”.( Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo. Số 495)

ĐỨC MẸ SẦU BI

Đức Maria « Consolatrix Afflictorum » Đấng an ủi kẻ âu lo.

Thánh Phaolô nói Chúa an ủi Ngài trong mọi gian truân, thì Ngài cũng thể an ủi những ai đang trong cảnh túng quẫn, bằng sự khích lệ Ngài đã nhận được bởi Chúa. Đây quyết của sự an ủi đích thực : những ai thể an ủi những người khác những người trong trường hợp của chính mình, đã bị thử thách nhiều, đã cảm thấy cần sự an ủi, đã nhận được an ủi. Cũng thế, nói về Chúa chúng ta rằng : « Ở chỗ chính Ngài đã phải đau khổ thử thách, Ngài đã thể cứu giúp những người cũng bị thử thách. »

Friday, August 12, 2011

TRẦM HƯƠNG DÂNG MẸ

LỄ ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI 8 tháng 12

I. TIẾN TRÌNH TÍN ĐIỀU MẸ VÔ NHIỄM THAI
Đức Mẹ Vô nhiễm nguyên tội từ thuở đầu thai, nói tắt là "Đức Mẹ vô nhiễm thai". "Thai" nói đầy đủ là "thụ thai" (conception). Thụ thai phân biệt ra thụ thai chủ động (active conception) là việc người mẹ hoài thai đứa con, và thụ thai thụ động (passive conception) là việc người con được thụ thai. Do đó, khi nói đến Immaculate Conception là không phải nói đến Thánh Anna thụ thai Đức Trinh Nữ Maria, hay là Đức Trinh Nữ Maria thụ thai Chúa Giêsu, nhưng là nói đến Đức Trinh Nữ Maria "được thụ thai, hay là được dựng thai, hoặc là đầu thai" trong lòng Thánh Anna. Cũng có khi người ta chỉ nói "Đức Mẹ Vô nhiễm" thì hiểu là "Đức Mẹ Vô nhiễm từ thuở đầu thai" hay là "Đức Mẹ đầu thai vô nhiễm" hoặc là "Đức Mẹ Vô nhiễm thai".

Friday, August 5, 2011

Mẹ đứng kề thập giá

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền
 Tin Mừng theo thánh Gio-an viết rằng trên Núi Sọ, "đứng kề thập giá Ðức Giê-su có thân mẫu Người" (Ga 19, 25).
 
Đôi khi chúng ta vẫn tự hỏi: Tại sao lại đứng mà không phải là ngồi? Lại càng không phải là nằm sóng soài hay lăn lộn giữa đất? Liệu rằng với trái tim của một người mẹ có thể đứng vững dưới cây thập giá trên đó con mình bị đóng đinh, thân mình nát tan, đang quặn đau từng hồi hay không? 
 
Mẹ có thể than khóc. Mẹ có thể la hét. Mẹ có thể buồn khổ vì kẻ giết con mình! Nhưng không. Mẹ đứng đó lặng yên. Mẹ đứng đó như lời ca từ của Kim Long đã viết: “Mẹ đứng đó khi trời đã tím mầu...; Mẹ đứng đó tâm hồn tê tái sầu...”. Mẹ đứng đó như một chứng nhân về cái chết cứu đời của Con yêu quý. Mẹ đứng đó trong nỗi đau xé nát con tim như là sự thông phần đau khổ cùng Con. Vâng, mẹ đã thông phần cứu chuộc nhân loại qua cái chết của Con. Mẹ đã vượt qua đau thương để cùng con cứu đời. Nhưng, chúng ta tự hỏi: điều gì đã khiến Mẹ can đảm như thế? Bởi đâu Mẹ có thể đứng vững trước nỗi đau của Con cũng là của Mẹ? Có lẽ lý do duy nhất chính là lòng tin nơi Mẹ. Một lòng tin tuyệt đối vào quyền năng Thiên Chúa có thể làm mọi sự mà Mẹ luôn đáp lại bằng hai tiếng xin vâng.