“Nhưng khi tới ngày chàng rể bị đem đi rồi, bấy giờ họ mới ăn chay.” (Mt 9,15)
Suy niệm: Người Do Thái có ba lý do ăn chay: 1) bắt buộc (vào ngày lễ đền tội); 2) tự nguyện (vào dịp lễ chung, như để cầu mưa); 3) riêng tư (vì lòng đạo đức, như nhóm Pharisêu hai lần/tuần). Trước sự chất vấn của các môn đệ Gioan, Đức Giêsu mở ra một cái nhìn mới về việc ăn chay: Ngài đặt việc ăn chay trong mối tương quan với sự hiện diện của Ngài. Ngày nào “chàng rể” Giêsu đang ở giữa tiệc cưới, đồng hành với các môn đệ là bạn hữu chàng rể, thì họ sống trong niềm vui, không thể ăn chay được. Chỉ khi chàng rể bị đem đi, nghĩa là trong cuộc Khổ Nạn, họ mới ăn chay trong sự thiếu vắng, khắc khoải và mong ước được gặp lại Thầy mình.

